C2k8pro & Friends
~~ share together ~~
Sunday, May 20, 2012
Friday, May 18, 2012
Dedicating the merit VÀ chán :))
Dedicating the merit
For an author, one of the nicest
parts of the traditional book is the dedication page. The dedication is
far more than an acknowledgement to someone who helped you write the
book, it's a permanent signpost, a capstone to the work of a year or
more.
Even if the person you've dedicated the book to can't read it, the writer benefits from the knowledge that a connection was made and that a memory was preserved.
Here's the thing: you can dedicate just about anything. A project, a meeting, a tweet. You don't have to tell anyone but yourself. This blog post, like all the posts before it, has a dedication page, at least in my head.
When you start creating for and in honor of those that have made a difference to you, your work changes.
Đây là 1 bài blog hàng ngày của diễn giả Sed Godin, ông này là 1 public speaker rất nổi tiếng - google khác rõ.
Nếu bạn không THỂ đọc được đoạn văn trên, trước hết hãy cố dùng từ điển, nếu vẫn không THỂ thì đọc tạm đoạn tớ dịch ở dưới:
Even if the person you've dedicated the book to can't read it, the writer benefits from the knowledge that a connection was made and that a memory was preserved.
Here's the thing: you can dedicate just about anything. A project, a meeting, a tweet. You don't have to tell anyone but yourself. This blog post, like all the posts before it, has a dedication page, at least in my head.
When you start creating for and in honor of those that have made a difference to you, your work changes.
Đây là 1 bài blog hàng ngày của diễn giả Sed Godin, ông này là 1 public speaker rất nổi tiếng - google khác rõ.
Nếu bạn không THỂ đọc được đoạn văn trên, trước hết hãy cố dùng từ điển, nếu vẫn không THỂ thì đọc tạm đoạn tớ dịch ở dưới:
Labels:
1day1thing,
Discussion
Monday, May 14, 2012
Đàn bà trẻ, đàn bà già
Đàn bà trẻ ít
khi ở nhà, nếu có cũng ở trong phòng riêng, nằm đọc báo, nghe nhạc, chơi
đùa với con hoặc có khi dán mắt vào máy tính. Đàn bà trẻ bận rộn nhiều
công việc xã hội, sáng đi làm váy bó, sơ mi trắng sơ mi hồng, thơm nức
mùi nước hoa. Đàn bà già ở nhà suốt ngày, bộ đồ bông nhỏ thay qua bộ đồ
bông lớn, miệng túi áo có cái kim băng bự, mỗi lần thay đồ lại lôi cái
bịch ni lông đựng mấy thứ trong túi áo bộ này bỏ qua túi áo bộ kia, rồi
cài kim băng cẩn thận. Đàn bà già có mùi đồ ăn, mùi bếp, mùi mồ hôi.
Thích nói chuyện nên đàn bà già mong con đi làm về để kể chuyện bữa nay
bà Sáu nhà bên kia phải đi cấp cứu, ông Tám dưới xóm sắp cưới vợ cho con
trai, còn má sao hổm rày cái lưng đau ngâm ngẩm. Con trai năm bảy bữa
mới về nhà đúng giờ cơm một lần, nói, má sao nghe toàn chuyện nhà người
ta không hà, kệ người ta chớ.
Labels:
Short story
Saturday, May 12, 2012
Bố bảo con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm
cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác
phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.
Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng – ngay cả trong khi nóng giận nhất.
Labels:
Short story
Subscribe to:
Posts (Atom)
